Saturday, June 27, 2020

NƯỚC MỸ SẼ VỀ ĐÂU NẾU PHONG TRÀO "DONALD TRUMP" THẤT BẠI?

James Carville chiến lược gia của đảng Dân chủ cho rằng hiện nay có một trào lưu chính trị ông ta gọi là trào lưu Donald Trump chống lại những chủ trương cho các TT Mỹ thiết lập từ thời Bill Clinton và điều đáng nói là đảng Cộng Hòa trước thì chống nhưng nay đồng thuận với trào lưu này. Ông ta nói rằng cần thổi phồng mọi sự kiện lên nhắm đánh thắng không chỉ TT Trump mà cả đảng Cộng Hòa nhằm làm cho đảng Cộng Hòa phải nhụt chí mà từ bỏ trào lưu chính trị Donald Trump.

Vậy trào lưu của ông Trump chống cái gì đã thiết lập hồi Bill Clinton và sau được tiếp tục bởi Bush và Obama?
1- Ngày Clinton đưa Tàu Cộng vô WTO ông ta đọc bài diễn văn hay tuyệt vời và nói rằng đã chấm dứt sự đối đầu quốc tế, chấm dứt sự chống cộng. Từ nay dùng kinh tế từng bước giúp Tàu Cộng hội nhập thế giới. Rằng mở cửa kinh tế sẽ giúp Tàu Cộng từng bước tiến hóa và cởi mở dân chủ. Rằng gia nhập cộng đồng quốc tế sẽ giúp Tàu Cộng dần dần có trách nhiệm quốc tế và tuân thủ luật pháp quốc chung. Ông ta mở rộng cửa cho Tàu Cộng bước vào đời sống chính trị, kinh tế, và văn hóa Hoa Kỳ. Ông ta tin rằng việc Tàu Cộng đến Mỹ học tập sẽ giúp họ sáng mắt ra và từng bước yêu dân chủ.

2- Lúc bấy giờ đảng Cộng Hòa đang suy yếu dần và đảng Dân Chủ đang lên như diều gặp gió, thành phần từng chống chiến tranh VN trong đảng Dân CHủ biến thành trụ cột của đảng và họ đẩy mạnh bang giao với cộng sản theo chủ trương sẽ giúp cộng sản tiến hóa mà Bill đã đưa ra. Vụ Cộng Hòa thất bại truất phế Bill đã khiến cho người ta chạy theo trào lưu của Bill. Doanh nghiệp thì muốn mần ăn với Tàu nên chạy theo trào lưu của Bill hết. Lo sợ bị mất phiếu, đám Cộng Hòa Bush cũng tất tần tật chạy theo đám chủ nghĩa phi biên giới của Bill. Dưới ưu ái của Bush doanh nghiệp rần rần chạy ra nước ngoài, nơi họ có thể tha hồ hợp tác với nhà cầm quyền độc ác mà bóc lột và phạm pháp để kiếm tiền nhiều hơn, điều mà họ không thể làm tại Hoa Kỳ. Chưa hết biên giới mở toang ra và di dân được tổ chức đưa vô ồ ạt chưa từng thấy. Xã hội Hoa Kỳ hoàn toàn bị xáo trộn. Lương đứng lại không thể tăng, tội phạm tăng ào ào, việc làm ngày một hiếm hoi , chất lượng sống suy thoái.... tất cả đưa đến cuộc khủng hoảng ghê gớm xảy ra vào cuối đời Bush. Trong thời gian trị vì của Bush thanh niên trí thức Cộng Hòa bị thất nghiệp tràn lan và họ đã lập ra phong trào phản kháng việc chảy máu đầu tư công nghiệp ra nước ngoài. Chính họ đã tạo ra sự hình thành lớp chính trị gia mới với chủ trương mới trong đảng Cộng Hòa và trở thành lực lượng về sau đã giúp ông Trump lập ra trào lưu chính trị hiện nay.

3- Sang thời Obama lẽ ra nhìn thấy sự phá sản của chính sách mở cửa giao du với cộng sản Tàu của Clinton và Bush thì Obama phải làm điều khác đi. Nhưng không, khi vận động ứng cử Obama hứa sẽ thay đổi chính trường Hoa Kỳ, nhưng khi nhận chức ông ta lại càng đẩy mạnh hơn chính sách của Clinton và Bush. Hàng ngàn tỷ đưa ra không giúp xu nào cho dân nghèo chỉ chạy vào túi các đại công ty và ngân hàng. Tàu cộng bắt tay sâu rộng với trên 200 thành phố, hầu hết đại học đều hợp tác với Tàu cộng ,Yale, Harvard, MIT... tất cả đều đầy ắp chương trình Tàu tài trợ, Hollywood thành con rối của Tàu, nhà trường đưa những lý tưởng chủ nghĩa xã hội vào nhồi sọ học sinh, báo chí lớn xem Mao, Tập như những nhà cách mạng hơn là tên độc tài.... Xã hội Hoa Kỳ tha hóa đến mức không thể tưởng. Mọi việc không dừng ở đó , Văn Hóa và Tôn Giáo Hoa Kỳ bị tấn công , một cuộc cách mạng văn hóa kiểu Mao âm thầm mở ra ... 
Người Mỹ hoàn toàn tuyệt vọng và ông Trump bước ra.
Từ trẻ ông đã nhìn thấy vấn đề Hoa Kỳ nhưng phần vì cuộc đời quá thăng trầm, phần vì không có cơ hội, phần thì nhận thấy chưa phải thời cơ nên gần như suốt đời ông ẩn thân. Ẩn thân không có nghĩa là dốt chính trị. Xem những bài phỏng vấn của ông hồi ông còn trẻ cho thấy từ đó ông đã có kiến thức đối ngoại và viễn kiến vĩ đại. Người xưa nói "Anh Hùng Hay Ở Xuất Xử". Xuất nghĩa là ra chính trường trổ tài kinh bang tế thế. Xử nghĩa là khi nhận thấy chưa thể làm thì ẩn thân học hành, nghiên cứu, và chờ đợi. Ông Trump rất là giống ông Lã Vọng, cả hai đều đã ẩn thân suốt đời cho đến cuối đời mới xuất hiện và làm thay đổi thế giới.

Quay lại vấn đề vậy trào lưu Donald Trump là gì mà có bọn người điên cuồng muốn chống?
Thưa là hiểu được vấn đề đối đầu quốc tế, hiểu được quy luật đấu tranh quyền lực quốc tế, và hiểu được phải làm sao để chính nghĩa có thể chiến thắng. 

I- Vậy cái gì là đối đầu quốc tế và quy luật đối đầu quốc tế? Hai con hổ không bao giờ chung 1 khu rừng, đó là quy luật của muôn đời. Trên địa cầu này khi xuất hiện 2 cường quốc thì cuối cùng 1 hoặc bị tiêu diệt hoặc phải đi theo xu hướng của cường quốc kia, không có ngoại lệ. Nghĩa là hoặc Hoa Kỳ chấp nhận làm đàn em đi theo Tàu Cộng và toàn thế giới chạy theo chủ nghĩa xã hội nhân dân. Hoặc là Tàu Cộng phải cúi đầu chấp nhận tuân thủ luật pháp quốc tế hay bị diệt vong. Có Mỹ số 1 thì không thể có tài số .999 và ngược lại . Đồng thời từ đó sẽ ảnh hưởng đến chính trị của các nước khác, nhất là VN 

II- Làm sao thắng cuộc chiến ? Không ai có thể thắng 1 cuộc đối đầu bằng cách hợp tác giúp kẻ thù mạnh lên và giúp kẻ thù xâm nhập sâu rộng vào đời sống kinh tế chính trị và văn hóa giáo dục của mình cả. Bill Clinton, Bush, Obama đã quá sai khi đi ngược lại quy luật mà làm như thế . 

Tất cả những gì cụ Trump làm chỉ là đi đúng quy luật, cứu Hoa Kỳ, và qua đó cứu nhân loại.
Có bọn người Thiển Cận hoặc cố tình Thiển Cận đã cho rằng Trump chỉ biết có Mỹ và đang tự cô lập. Họ nói vậy vì họ không hiểu gì về quy luật đối đầu quốc tế cả. Nếu TT Trump tiếp tục ve vãn Tàu như tiền nhiệm thì Tàu còn 1001 cơ hội tự cường lên thông qua gian trá, ăn cắp và thị trường free . Nếu Tàu Cộng tiếp tục qua đó mà thành công thì Việt Nam cùng thế giới sẽ ngày càng kính sợ Tàu và xa dần Hoa Kỳ, không lắng nghe Hoa Kỳ nói nữa . Ngược lại khi vận dụng đúng quy luật đối đầu quốc tế TT Trump sẽ kiềm chế được Tàu và từ đó các nước khác sẽ tự quay đầu về với Mỹ .

Vì sao người ta điên cuồng chống và muốn bỏ trào lưu đó ? Chắc phải đi hỏi Tập Cận Bình xem ông ta tiêu hao bao nhiêu nhân sự và tiền bạc rồi .
Điều đáng tiếc nhất là có khối người Việt nhân danh đấu tranh nhưng điên cuồng chống Trump và trào lưu của ông vì sự dốt nát hoặc tham lam của họ sinh ra .

Thanh Ngọc

Câu chuyện cuối tuần


Chúa nhật rãnh, kể chuyện đời bên Mỹ nghe chơi.
Tôi sống trong vùng Silicon Valley, thung lũng điện tử, vùng đắt đỏ nhất nước Mỹ, bởi vậy phải làm việc cật lực, đôi khi phải làm thứ bảy, chúa nhật mới đủ sống. Gần nhà tôi có một gia đình Mễ, cuối tuần nào cũng hội họp nhậu nhẹt lai rai rất vui vẻ.
Ban đầu tôi cũng hơi ngạc nhiên vì sống trong vùng này, thảnh thơi như thế, chắc phải làm việc với lương rất cao.
Sau một thời gian tìm hiểu, tôi được biết anh Mễ là di dân lậu. Giống như tôi, anh có vợ và 2 con nhỏ còn đi học, vợ ở nhà lo việc gia đình, đưa đón con đi học. Vợ anh sống ở Mỹ hợp pháp, Tuy sống chung, nhưng 2 vợ chồng không có hôn thú vì tình trạng không hợp pháp của anh. Tìm hiểu thêm tôi biết anh làm công nhân lao động nên được trả tiền mặt $17/giờ,trong khi tôi lãnh $45/giờ. Tôi thấy chuyện này có vẽ bất công, kỳ thị với người sống bất hợp pháp.
Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, chuyện thấy vậy mà không phải vậy.
Tôi làm $45/giờ x 40 giờ x 4 tuần $7200/tháng. Sau khi đóng các loại thuế khoảng 30% tôi còn lại $5040
Anh Mễ làm 17/giờ x 40 giờ x 4 tuần $2720, không đóng thuế còn nguyên $2720.
Tôi đóng bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình khoảng $1000/tháng, nhưng hãng cho 1/2 nên chỉ đóng $500 nên tiền lương còn $4540.
Anh Mễ, vì gia đình không có lợi tức nên chính phủ chi trả tất cả bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình, anh không trả đồng nào.
Mỗi tháng gia đình anh Mễ, vì không có lợi tức nên gia đình anh 3 người (không tính anh Mễ vì anh không hợp pháp) được chính phủ cho $983 tiền mặt, do đó số tiền anh có được là $3703.
Mỗi tháng tiền ăn gia đình tôi khoãng $500 nên tôi còn lại $4040.
Mỗi tháng gia đình anh Mễ 3 người được chính phủ cho thêm $509 tiền ăn. Do vậy tiền anh vẫn còn nguyên $3703.
Mỗi tháng tôi trả tiền nhà $2500 nên còn lại $1540
Mỗi tháng anh Mễ không trả đồng nào vì nằm trong diện nghèo, chính phủ trả tất cả tiền nhà (Section 8.) Anh còn nguyên $3703.
Mỗi tháng tôi trả khoảng $300 tiền điện, gas, nước nên còn lại $1240.
Mỗi tháng anh Mễ cũng trả $300 nhưng công ty điện đã giãm bớt 40% nên anh chỉ trả $180 . Anh còn lại $3523
Mỗi ngày con tôi đi học phải trả tiền ăn trưa $3.25 mỗi đứa $3.25 x 2 đứa x 5 ngày x 4 tuần $140 Do đó tôi còn lại $1100.
Mỗi ngày con anh Mễ đi học không phải trả tiền ăn vì gia đình nghèo, hàng tuần, trường phải cho đem đồ ăn về ăn thêm vào thứ bảy, chúa nhật. Do vậy anh vẫn còn nguyên $3523.
Mỗi tháng tôi đóng bảo hiểm xe $200 nên tiền còn lại $900.
Anh Mễ không biết có bảo hiễm hay không nhưng cứ tính $200. Anh còn lại $3323.
Mỗi tháng tôi và anh Mễ đổ xăng $350 (2 xe.) Tôi còn lại $550. Anh Mễ còn $2973.
Mỗi tháng tôi trả nợ xe $300 còn lại $250
Mỗi tháng anh Mễ trả nợ xe $300. Anh Mễ còn $2673.
Tính chơi, lợi tức sơ sơ một tháng, đã thấy anh Mễ có lợi tức hơn tôi 10 lần. Bởi vậy đừng thấy vậy mà tưởng vậy.
Dân Việt mình cũng rất nhiều người giống gia đình anh Mễ này lắm chứ hổng phải chỉ có gia đình anh Mễ đâu. Riêng dân quý phái da màu thì tỷ lệ gấp vài lần chứ không phải ít. Bởi vậy, đừng lấy làm lạ khi thấy dân chơi đi biểu tình hoài mà không lo làm việc. Sống ở Mỹ dân vô sản được liệt vào hàng quý phái.
FB LH

Friday, June 26, 2020

Hồi Ký Bạch Cung, John Bolton (P.2) -ianbui dịch

Lời dịch giả: Đây là phần hai (và hết) của trích đoạn từ quyển “The Room Where It Happened: A White House Memoir” của John Bolton, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia từ tháng 4, 2018 đến tháng 9, 2019, đăng trên Wall Street Journal. -ianbui
Sau khi tôi từ chức, những cuộc thương thuyết có dẫn đến một “thoả thuận” tạm vào tháng 12, 2019. Nhưng trên thực tế nó không đáng kể như ta tưởng.
Một buổi họp bên lề hội nghị G20 tại Osaka, 6/2019. Từ trái: Wilbur Ross, Mike Pompeo, Donald Trump, John Bolton, Peter Navarro (Susan Walsh/AP)
Những cuộc nói chuyện với Tập không chỉ phản ảnh sự bất nhất của Trump trong chính sách mậu dịch, nó còn cho thấy sự nhập nhằng giữa lợi ích chính trị cá nhân với lợi ích quốc gia. Trump hay lẫn lộn việc tư với việc công, không những trong thương mại mà xuyên suốt mọi vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia. Tôi không nhớ có bao giờ ông ta đưa ra một quyết định quan trọng nào mà không có những tính toán cho việc tái đắc cử trong đó.
Hãy thử nhìn cách Trump giải quyết mối nguy hiểm từ công ty viễn thông Hoa Vi (Huawei) và ZTE của Trung Quốc. Wilbur Ross [bộ trưởng Thương Mại] và nhiều nhân vật khác đã liên tục thúc đẩy chính phủ Mỹ áp dụng các điều lệ cũng như hình luật cho những hành vi phạm pháp, kể cả việc hai công ty này không thèm đếm xỉa gì đến luật cấm vận của Hoa Kỳ đối với Iran và những quốc gia bất hảo khác. Mục đích quan trọng nhất của những “công ty” như Hoa Vi và ZTE là xâm nhập các hệ thống thông tin kỹ thuật và viễn thông, đặc biệt là 5G, để đặt chúng dưới sự kiểm soát của Trung Quốc (mặc dù cả hai công ty này đều không đồng ý với cách mô tả đó, dĩ nhiên).
Trump, ngược lại, xem nguy cơ này không như một vấn đề về chính sách cần được giải quyết mà là một cơ hội để biểu lộ thiện chí đối với Tập. Chẳng hạn như hồi năm 2018 Trump đã rút lại các biện pháp trừng phạt mà Ross và Bộ Thương Mại đã áp đặt lên ZTE. Năm 2019 Trump ra đề nghị sẽ không truy tố Hoa Vi nếu công ty này hỗ trợ cuộc thương thảo mậu dịch mà mục đích chính, dĩ nhiên, là để giúp Trump thắng cuộc bầu cử 2020.
Những cuộc trò chuyện như thế nhiều vô kể. Chúng tạo ra khuôn mẫu cho những hành vi sai trái không thể chấp nhận được, đồng thời xói mòn tính chính danh của vị trí tổng thống. Nếu như mà những người trong đảng Dân Chủ ủng hộ cuộc đàn hạch năm 2019 đừng dồn hết nỗ lực vào việc tấn công mặt trận Ukraine, nếu như họ chịu khó bỏ thì giờ điều tra có hệ thống cách hành xử của Trump trong mọi chính sách đối ngoại, kết quả cuộc đàn hạch có thể đã rất khác.
Người dân Hồng Kông xuống đường năm 2019 (The Standard)
Trong lúc các cuộc đàm phán thương mại đang diễn ra, người dân Hồng Kông ngày càng bất mãn bởi sự hiếp đáp của Trung Quốc. Đạo luật dẫn độ xuất hiện như chiếc ngòi nổ. Đầu tháng 6, 2019 các cuộc biểu tình lớn bùng phát mọi nơi.
Ngày 12 tháng 6 là lần đầu tiên tôi nghe phản ứng của Trump, khi ông ta được cho biết có gần 1 triệu rưỡi người đã xuống đường hôm Chủ Nhật trước. “Lớn chuyện rồi đây,” ông nói. Nhưng liền ngay sau đó ông tiếp, “Tôi không muốn xía vô,” và, “Chúng ta cũng có vấn đề nhân quyền vậy.”
Khi đó tôi rất mong Trump sẽ dùng những gì đang xảy ra tại Hồng Kông làm đòn bẩy trong cuộc thương thuyết với Trung Quốc. Nhưng có lẽ tôi khờ quá. Cùng tháng đó, nhân kỷ niệm 30 năm cuộc thảm sát người biểu tình đòi dân chủ ở Thiên An Môn, Trump nhất định không đưa ra một tuyên bố chính thức nào từ Bạch Cung. “Chuyện đó đã 15 năm rồi,” Trump nói (sai). “Đâu ai quan tâm đến nó nữa chi. Tôi đang cố gắng đạt một thoả thuận. Tôi không muốn gì khác.” Vậy là kể như xong.
Trong khi đó thì cuộc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ của Bắc Kinh vẫn tiến hành. Trong bữa tiệc Giáng Sinh tại Bạch Cung năm 2018, Trump hỏi tôi cớ chi chúng tôi bàn thảo việc xử phạt Trung Quốc vì cách họ đối xử với người Duy Ngô Nhĩ — một sắc dân theo đạo Hồi sinh sống chủ yếu ở tỉnh Tân Cương về phía Tây Bắc.
Tại bữa tiệc khai mạc hội nghị G20 ở Osaka năm 2019, lúc không ai có mặt ngoài thông dịch viên, Tập nói với Trump là thật ra hắn đang cho xây các trại tập trung ở Tân Cương. Theo lời thông dịch viên của chúng tôi kể lại, Trump nói với Tập là ông ta nên tiến hành việc xây trại, vì đó đích xác là chuyện cần phải làm. Matthew Pottinger, nhân viên cao cấp nhất về Á Châu của Hội đồng An ninh Quốc gia, nói với tôi rằng Trump cũng đã từng có phát biểu tương tự trong một chuyến thăm Trung Quốc vào tháng 11 năm 2017.
TT Trump và phu nhân Melania trong chuyến viếng thăm Trung Quốc tháng 11, 2017; bìa phải là chủ tịch Tập. (Jonathan Ernst/Reuters)
Được nghe rao giảng hơi nhiều bởi các nhà tài phiệt làm giàu nhờ đầu tư tại Đại Lục, Trump luôn tỏ vẻ bực mình khó chịu khi có ai nhắc tới Đài Loan. Trump rất khoái so sánh bằng cách chỉ ngón tay vào đầu cây bút lông Sharpie và nói, “Đây là Đài Loan,” xong chỉ vào chiếc bàn làm việc Resolute Desk trong phòng Bầu Dục và nói, “Còn đây là Trung Quốc.” Những cam kết và nghĩa vụ đối với một đồng minh dân chủ của Hoa Kỳ bao lâu nay giờ chỉ còn có vậy.
Năm 2020 lại có thêm sấm động từ Trung Quốc qua cơn đại dịch coronavirus. Trung Quốc đã che giấu, nguỵ tạo và bóp méo thông tin về dịch bệnh; bịt miệng y sĩ và những người chống đối; cản trở nỗ lực của Tổ chức Y tế Thế giới và những cơ quan khác trong việc truy tìm thông tin chính xác; mở ra các chiến dịch tin giả và tìm đủ mọi cách để nguỵ biện rằng coronavirus không phải đến từ Trung Quốc.
Có rất nhiều điều đáng để chỉ trích trong phản ứng của Trump, khởi đầu bằng sự khẳng định không ngơi và ngoan cố rằng dịch bệnh đã được “kềm chế” và sẽ không gây thiệt hại kinh tế gì cho lắm. Phản xạ tự nhiên của Trump xưa nay là dùng miệng lưỡi để gỡ bí, nhưng với một cuộc khủng hoảng sức khoẻ cộng đồng trầm trọng như vầy nó chỉ làm cho ông và đất nước mất uy tín thêm. Những phát biểu của Trump càng lúc càng giống như trò chữa cháy chính trị chứ không phải những lời khuyên có trách nhiệm nhằm bảo vệ sức khoẻ của người dân.
TT Trump họp báo trong mùa đại dịch với Mike Pompeo (trái) và bác sĩ Anthony Fauci (phải).
Tuy nhiên cũng có một số chỉ trích thật không đáng. Chẳng hạn như chuyện nhân sự của Hội đồng An ninh Quốc gia (NSC) được tôi thu vén lại khi mới vào làm việc trong Bạch Cung được vài tháng. Để giảm bớt tình trạng chồng chéo hay trùng lặp, và để tăng cường sự phối hợp và hiệu năng, sẽ hợp lý hơn nếu ta nhập uỷ ban lo về ‘Sức khoẻ Toàn cầu và Phòng thủ Sinh học’ của NSC vào uỷ ban ‘Vũ khí Sinh học, Hoá học và Hạt nhân’. Dịch bệnh và các cuộc tấn công sinh học có nhiều điểm giống nhau; không những vậy, kiến thức y khoa và y tế cần thiết để chống lại chúng cũng đi đôi với nhau. Phần lớn các nhân viên làm việc cho uỷ ban ‘Sức khoẻ Toàn cầu’ đã được chuyển sang uỷ ban tổng hợp mới, nhưng họ vẫn tiếp tục làm việc y như trước.
Cơ cấu nội bộ của NSC cùng lắm chỉ như sự rung động yếu ớt của một cánh bướm trong cơn sóng thần hỗn loạn của Trump. Dù cho người đứng đầu Bạch Cung có thờ ơ, các viên chức có hiểu biết trong NSC đã làm đúng nhiệm vụ của mình trong cơn dịch: họ đã đề nghị các biện pháp ngăn ngừa lây bệnh như đóng cửa và giãn cách xã hội rất lâu trước khi Trump đề xuất chúng hồi đầu tháng 3. Đội An ninh Sinh học của NSC đã hành động đúng như ta mong muốn. Chỉ có chiếc ghế đằng sau cái bàn Resolute Desk là bị bỏ trống.
Trong bầu không khí trước mùa bầu cử 2020, Trump bỗng bẻ quẹo ngôn ngữ sang chống Trung Quốc. Mệt mỏi vì chưa đạt được một thoả thuận mậu dịch đáng kể, lo lắng vì ảnh hưởng chết người từ đại dịch có thể đánh chìm chiếc xuồng chính trị của mình, Trump đổi sang chiến thuật đổ thừa Trung Quốc, tất nhiên có dư lý do. Nhưng ta hãy đợi xem lời nói của Trump rồi sẽ đi đôi với hành động hay không. Chính phủ đưa ra những tín hiệu cho thấy Bắc Kinh sẽ lãnh hậu quả từ việc đàn áp người biểu tình Hồng Kông. Nhưng tới giờ vẫn chưa thấy Hoa Kỳ áp dụng bất cứ sự trừng phạt nào.
Quan trọng hơn hết, màn tạo dáng này của Trump có sẽ còn sau ngày bầu cử? Nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump không dựa trên một nền tảng triết lý, đại chiến lược hay chính sách nào cả. Nó chỉ dựa trên Trump. Đây là điểm cần ghi nhớ cho những ai nghĩ rằng mình biết Trump sẽ làm gì trong nhiệm kỳ thứ hai — nhất là những người luôn nhìn Trung Quốc bằng cặp mắt thực tế.
-ianbui dịch
Nguồn: Wall Street Journal, trích từ quyến “The Room Where It Happened: A White House Memoir” của cưụ Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton. https://www.wsj.com/articles/john-bolton-the-scandal-of-trumps-china-policy-11592419564

Hồi Ký Bạch Cung, John Bolton (P.1)

Lời dịch gi: Sau đây là một trích đoạn trong quyển sách sắp xuất bản của John Bolton, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia dưới quyền Donald Trump từ tháng 4, 2018 đến tháng 9, 2019. Nguyên bản tiếng Anh đến từ Wall Street Journal. -ianbui
John Bolton và TT Trump (Alex Wong)
Chiến lược của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc trong hơn bốn thập niên qua được dựa trên hai mệnh đề cơ bản. Thứ nhất là nền kinh tế Trung Quốc sẽ thay đổi và không thể đảo ngược bởi sự thịnh vượng ngày một gia tăng do các chính sách thiên thị trường tự do, đầu tư nước ngoài ngày càng nhiều, sự kết nối với thị trường toàn cầu ngày càng sâu sắc, và các chuẩn mực kinh tế quốc tế sẽ ăn sâu vào hệ thống. Cho phép Trung Quốc gia nhập WTO (Tổ chức Thương mại Thế giới) năm 2001 là hiện thực của ý tưởng này. 
Mệnh đề thứ hai là khi Trung Quốc giàu lên thì nền chính trị mặc nhiên sẽ cởi mở hơn. Và một khi Trung Quốc dân chủ hơn, họ sẽ tránh né chuyện tranh giành làm bá chủ khu vực hay toàn cầu, từ đó nguy cơ xung đột — nóng hay lạnh — với cộng đồng quốc tế sẽ suy giảm theo.
Từ trong cơ bản hai mệnh đề này đều sai. Sau khi được gia nhập WTO, Trung Quốc hoàn toàn đi ngược mọi dự đoán. Họ đã chơi khăm WTO bằng cách theo đuổi một chính sách kinh tế quốc doanh biến dạng, núp bóng một tổ chức mậu dịch tự do. Họ ăn cắp tài sản trí tuệ của người khác; buộc công ty ngoại quốc phải chuyển giao công nghệ cho mình; và tiếp tục quản lý nền kinh tế theo kiểu độc tài.
Trung Quốc chính thức gia nhập WTO
Về mặt chính trị, Trung Quốc ngày càng xa rời thay vì hướng đến dân chủ hoá. Với Tập Cận Bình, Trung Quốc đã tìm ra một nhà lãnh đạo quyền lực và một chính phủ tập trung nhất kể từ thời Mao Trạch Đông. Những cuộc đàn áp tôn giáo và chủng tộc quy mô vẫn tiếp diễn. Đồng thời Trung Quốc thiết lập một đội ngũ đáng gờm để phục vụ chiến tranh mạng; lần đầu tiên sau 500 năm họ thành lập một lực lượng hải quân biển sâu; họ tăng cường kho vũ khí hạt nhân và tên lửa. Và nhiều thứ khác nữa.
Tôi cho những cái đó là mối đe doạ lớn đối với lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ và các nước đồng minh. Chính phủ Obama trước đây gần như chỉ ngồi nhìn nó xảy ra. 
Tổng thống Trump, từ góc cạnh nào đó, chính là hiện thân của mối quan tâm ngày càng lớn của nước Mỹ về Trung Quốc. Ông nhận ra một sự thật then chốt rằng sức mạnh quân sự chính trị phải dựa trên một nền kinh tế cường thịnh. Trump hay nói việc ngăn chận không cho Trung Quốc tăng trưởng một cách bất công, bằng đồng tiền của Mỹ, là cách tốt nhất để đánh bại Trung Quốc về mặt quân sự. Điều này về cơ bản là đúng.
Nhưng câu hỏi đặt ra là Trump phải làm gì trước mối đe doạ đó. Ban cố vấn của ông bị phân hoá nặng nề trong tư tưởng. Một số thì thuộc thành phần “mê gấu trúc”, như bộ trưởng Tài Chánh Steven Mnuchin; một số thì ủng hộ mậu dịch tự do, như chủ tịch hội đồng kinh tế quốc gia Larry Kudlow; còn một số là diều hâu đối chọi Trung Quốc, như Bộ trưởng Thương Mại Wilbur Ross, nhà đàm phán thương mại hàng đầu Robert Lighthizer hay cố vấn thương mại cho tổng thống Peter Navarro.
Sau khi nhận chức cố vấn an ninh quốc gia cho Trump vào tháng Tư, 2018, tôi phải đóng một vai trò vô vọng nhất trong cả đám: Ép chính sách mậu dịch với Trung Quốc vào trong một khuôn khổ chiến lược rộng lớn hơn. Chúng tôi nghĩ ra được một khẩu hiệu khá kêu: “Một vùng Ấn Độ – Thái Bình Dương tự do và rộng mở.” Nhưng khẩu hiệu suông không phải là chiến lược, và chúng tôi đã cố gắng hết sức để không bị hút vào trong cái lỗ đen của cuộc tranh chấp thương mại Mỹ-Trung.
Ngay từ ngày đầu, giải quyết vấn đề mậu dịch đã diễn ra trong hỗn loạn. Ông Trump thích làm việc theo kiểu gom người lại thành các đội quân nho nhỏ, trong phòng Bầu Dục hoặc Phòng Roosevelt, để cho họ tranh cãi những đề tài phức tạp rất dễ gây tranh cãi này. Và cứ như thế lặp đi lặp lại, cũng chỉ bao nhiêu đó vấn đề để rồi cuối cùng chẳng có giải pháp nào cả. Hoặc tệ hơn nữa là hôm trước giải quyết thế này, vài hôm sau hoàn toàn ngược lại. Họ làm tôi muốn điên cái đầu.
Cuộc bầu cử giữa kỳ vào tháng 11, 2018 đã cận kề mà cuộc thương thuyết với Trung Quốc vẫn chưa đi tới đâu. Mọi con mắt giờ dồn về hội nghị thượng đỉnh G-20 vào tháng sau ở Buenos Aire, là lúc Trump và Tập sẽ có cơ hội gặp gỡ riêng. Đối với Trump đây là cuộc hẹn hò trong mộng. Chỉ có hai tay anh chị, gạt hết đám Âu Châu ra rìa, ngồi lại với nhau để “làm ăn”.
Có gì để lo? Với Lighthizer thì có rất nhiều. Ông ta sợ Trump sẽ quá nhượng bộ khi được thả lỏng.
Trong buổi ăn tối ở Buenos Aire ngày 1 tháng 12, Tập khởi sự bằng những lời lẽ ngọt như đường ngon như mật, khen Trump không ngớt. Hắn đọc làu làu các câu thần chú chắc chắn đã được đám cận thần soạn trước kỹ lưỡng. Trump thì ngược lại, thích gì nói nấy. Không một ai phía Hoa Kỳ biết ông ta sẽ phát ngôn câu gì kế tiếp.
Cuộc họp Mỹ-Trung tại Buenos Aire, 2019. (Pablo Monsivais/AP)
Một sự kiện nổi bật đáng ghi nhận: Tập thổ lộ ông ta muốn làm việc với Trump sáu năm nữa. Trump trả lời rằng nhiều người nói điều luật giới hạn hai nhiệm kỳ tổng thống nên được bãi bỏ đối với ông. Tập than nước Mỹ sao có nhiều bầu cử quá, mà ông ta thì không muốn đổi qua làm việc với người khác. Trump gật gù tán thành.
Cuối cùng thì Tập cũng đi thẳng vào vấn đề, nêu ra điều kiện của Trung Quốc: Hoa Kỳ rút lại các mức thuế quan hiện hành do Trump áp đặt; hai bên sẽ kềm chế cạnh tranh qua việc thao túng tiền tệ; đồng ý không có những hành vi ăn cắp trên mạng (tử tế hết sức); Mỹ cần dẹp bỏ các loại thuế Trump đề ra, hoặc chí ít cũng đồng ý không áp đặt thêm thuế mới. Rồi Tập bồi thêm, “Người dân họ muốn vậy.” Lúc ấy tôi thật sự lo Trump sẽ gật đầu đồng ý với những đề xuất của Tập.
Xém chút nữa chuyện đó đã xảy ra. Trump đơn phương đề nghị mức thuế sẽ tại vị ở 10% thay vì tăng lên 25% như ông từng đe doạ trước đây. Để đổi lại, Trump chỉ yêu cầu Trung Quốc nhập cảng thêm một số nông phẩm từ các tiểu bang có ảnh hưởng trong cuộc bầu cử. Nếu Tập đồng ý thì tất cả các mức thuế sẽ được Hoa Kỳ gia giảm. Thật là ngoạn mục đến … nghẹt thở.
Xong Trump quay qua hỏi Lighthizer ông có bỏ sót điều gì không. Lighthizer phải cố gắng lắm mới chuyển hướng cuộc đối thoại trở về với thực tại, tập trung vào những vấn đề cơ cấu và bẻ gãy đề nghị của Tập. Khi buổi họp kết thúc, Trump cho biết Lighthizer sẽ là người chịu trách nhiệm trong việc thương lượng, và Jared Kushner cũng sẽ tham gia — nghe đến đây phía Trung Quốc chợt sáng mắt mỉm cười.
Nước cờ quyết định lộ ra vào tháng Năm, 2019, khi Trung Quốc vi bội một số điều khoản trong giao ước đang thành hình, kể cả những vấn đề cơ cấu. Đối với tôi, đây là bằng chứng Trung Quốc không nghiêm túc mà chỉ nói đùa.
Ngày 18 tháng 6, một tuần trước khi họ gặp nhau tại hội nghị thượng đỉnh G-20 ở Osaka, Nhật Bản, Trump nói chuyện với Tập qua điện thoại. Khởi đầu cuộc gọi, Trump nói ông ta rất nhớ Tập, và điều khiến ông nhận được nhiều sự ủng hộ nhất là thoả hiệp thương mại với Trung Quốc mà ông nghĩ sẽ có lợi cho ông rất nhiều về mặt chính trị.
Trump & Tập tại G20, Osaka 2019 (Reuters)
Trong cuộc họp tại Osaka ngày 29 tháng 6, Tập nói với Trump rằng mối quan hệ Mỹ-Trung là quan trọng nhứt trên thế giới. Ông ta nói một số chính khách Mỹ (không đưa tên) có những phán đoán sai lầm khi họ kêu gọi một cuộc chiến tranh lạnh mới với Trung Quốc.
Tôi không biết lúc đó Tập muốn ám chỉ những người của đảng Dân Chủ, hay ai đó trong nhóm chúng tôi đang ngồi tại bàn họp. Nhưng Trump thì ngay lập tức cho rằng Tập đang nói về phe Dân Chủ. Ông tán đồng trong đảng Dân Chủ có nhiều người rất ghét Trung Quốc. Và rồi như một cú sốc, Trump chuyển đề tài sang cuộc bầu cử tổng thống. Ông đề cập đến khả năng kinh tế của Trung Quốc và nhờ Tập giúp một tay cho ông thắng cử. Ông nhấn mạnh vai trò quan trọng của nhà nông ở Mỹ, cũng như việc Trung Quốc mua thêm đậu nành và lúa mì sẽ có ảnh hưởng lớn thế nào đến kết quả bầu cử. Tôi muốn in chính xác lời của tổng thống vào đây, nhưng quy trình khảo duyệt của nhà nước trước khi xuất bản sách đã không cho phép.
Sau đó Trump bàn đến cuộc thương thảo đã sụp đổ hồi tháng trước. Ông yêu cầu Trung Quốc hãy quay lại với các đề nghị mà họ đã rút ra để hoàn tất một thoả thuận thương mại vĩ đại và hấp dẫn nhất lịch sử. Ông đề xuất Hoa Kỳ sẽ không đánh thuế lên $350 tỉ đô la hàng hoá còn lại (theo cách tính của Trump) trong cán cân mậu dịch, nhưng rồi ông lặp lại việc nhờ Tập mua giùm thật nhiều nông sản của Mỹ.
Tập đồng ý cả hai nên khởi động đàm phán trở lại, hoan nghênh việc Hoa Kỳ sẽ không đánh thuế thêm, và đồng ý đội ngũ đàm phán nên bàn thảo lại nông sản như vấn đề ưu tiên hàng đầu. “Ngài là nhà lãnh đạo Trung Quốc vĩ đại nhất trong vòng 300 năm nay!” Trump hoan hô, và vài phút sau sửa lại là “nhà lãnh đạo vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc.”
(còn tiếp)
-ianbui dịch
Nguồn: Wall Street Journal, trích từ quyến “The Room Where It Happened: A White House Memoir” của cưụ Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton. https://www.wsj.com/articles/john-bolton-the-scandal-of-trumps-china-policy-11592419564

FBI: China is Biggest Threat to US, Over 2,000 Investigations Tied to Communist Regime

June 25, 2020
FBI Director Christopher Wray on June 23 singled out Beijing as the biggest threat to the United States, revealing that the law enforcement agency currently has more than 2,000 active investigations that trace back to the Chinese Communist Party(CCP).
Wray told Fox News that over the past decade there has been a roughly 1,300 percent increase in economic espionage probes with links to the Chinese regime. He accused the CCP of trying to interfere in U.S. politics and of spying on Fortune 100 companies—the top 100 companies in the country as ranked by their employees.
“There’s no country that presents a broader, more comprehensive threat to America’s innovation, to our economic security, and to our democratic ideas than China does,” Wray told Fox News’s Breit Baier in an interview that aired Wednesday.
“The FBI has over 2,000 active investigations that trace back to the government in China,” Wray said, claiming that the bureau is “opening a new counterintelligence investigation that ties back to China every 10 hours.”
The Department of Justice (DOJ) in late 2018 launched the “China Initiative” program to crack down on state-sponsored theft of U.S. trade secrets and Beijing’s foreign influence activities.
He noted that the CCP’s campaign of “economic espionage” relies not just on traditional government officials, but also on “nontraditional collectors” such as “businessmen, high level scientists, high-level academics,” who are incentivized to steal sensitive information, U.S. technology and innovation to bring back to China.
“It’s everything from Fortune 100 companies to startups. It’s agriculture, it’s high tech, it’s aviation, it’s healthcare,” he said.
“This is not about the Chinese people or Chinese Americans,” Wray emphasized. “This is about the Chinese government and the Chinese Communist Party.”
Wray previously told a conference hosted by Washington’s Center for Strategic and International Studies think tank that the economic threat from China was “diverse and multilayered,” noting that the bureau was, as of February, conducting roughly 1,000 investigations into China’s attempted theft of trade secrets.
Every FBI field office was working on trade-secret theft cases involving China, with potential victims spanning almost every sector and industry, he said in February.
The DOJ and the FBI’s initiative to counteract the offensive by the CCP has, in recent months, ramped up to a historic scale. According to a review of DOJ press releases, the department has brought more indictments related to Chinese infiltration since 2019 than during the entire eight years of the Obama administration.
John Brown, an assistant director at the FBI, during a Feb. 6 conference echoed Wray’s remarks that no country poses a greater threat to the United States at present than “communist China.”
“From our vantage point, the United States has not faced a similar threat like this since the Soviet Union and the Cold War,” Brown said.
The CCP made its ambitions public five years ago upon the announcement of its “Made in China 2025” plan, a whole-of-society push to make China the world leader in information technology, robotics, green energy, aerospace, and other industries. According to senior U.S. officials, China’s progress toward the goal has primarily relied on theft of innovation from the United States.
Wray added that the CCP is attempting to interfere with U.S. politics, by trying to “shift them in a more friendly pro-China, pro-Chinese Communist Party direction.”
https://www.theepochtimes.com/fbi-china-is-biggest-threat-to-us-over-2000-investigations-tied-to-communist-regime_3401327.html

Wednesday, June 24, 2020

Political Donors Linked to China Won Access to Trump, GOP Hundreds of thousands of dollars in political donations opened doors in Washington for Chinese nationals with high-level ties

THE WALL STREET JOURNAL
By Brian Spegele
June 23, 2020 
Soon after Donald Trump took office, people with ties to the Chinese state poured hundreds of thousands of dollars into his re-election bid to get close to and potentially influence the new president.
The effort had early success in gaining access for those involved, helping them meet the president or top Republicans at fundraisers or at an internal GOP leadership meeting. It reveals how China seeks to build inroads into U.S. politics, gather information on U.S. leaders and if possible affect policy-making.
Several of those involved worked closely with China’s national-security apparatus, including organizations linked to its military, and briefed prominent Chinese political figures about their efforts.
As guests of a Republican official named Shawn Steel, Chinese nationals, including a man working for China’s central government, attended an invitation-only gathering in May 2017 where GOP leaders discussed campaign strategies and other issues.
In response to inquiries, the Republican National Committee said it had instructed Mr. Steel to break ties with several people identified in Wall Street Journal reporting.
“It’s important to do all we can to safeguard our politics from illegal foreign meddling,” the RNC said in response to questions. It said it wouldn’t return donations identified by the Journal that facilitated access to the president and other officials because it didn’t believe campaign-finance laws were broken.
Separately, Mr. Steel, a Republican national committeeman from California, said it would be “false, defamatory, and offensive” to say he aided any Chinese efforts. He didn’t respond to specific questions.
There is no indication Mr. Trump was aware of the political contributions. The White House didn’t respond to requests for comment.
The Journal pieced together details of the efforts from campaign-finance records, Chinese government websites and U.S. corporate filings as well as through interviews with people involved. It couldn’t be determined whether any of the contributions or other activities violated U.S. laws. Federal law prohibits political giving by people who aren’t U.S. citizens or permanent residents.
The initial effort to access the Trump administration appears to have stalled as tensions between the U.S. and China have grown, first over trade and now over the Covid-19 pandemic. Relations between the two countries are at a low point, and criticizing China has become a political staple for Mr. Trump.
U.S. officials said China, which has historically stepped up efforts to influence U.S. politics when it feels challenged, recently intensified efforts to push misinformation through social media and other channels. China has long denied meddling in other countries’ affairs.
Most of the political donations identified by the Journal flowed to a fundraising committee called Trump Victory in the first half of the Trump presidency. The donations were among the largest of 2017, as the young administration was planning its China policy. The money accounts for just a fraction of the more than $190 million the committee has raised since Mr. Trump took office.
Chinese nationals involved said they weren’t acting on behalf of China’s government but sought to get close to Mr. Trump for personal reasons or to help them in business. China’s government didn’t respond to requests for comment, nor did China’s Embassy in Washington.
Unlike his Democratic rival Hillary Clinton, whose positions on international issues were well known from her time as secretary of state, Mr. Trump entered office as an unknown quantity to China whom its leaders urgently needed to understand.
The Journal also examined campaign-finance records for Mrs. Clinton’s candidacy and for the presumptive 2020 Democratic nominee, Joe Biden. It didn’t find similar efforts involving the two by people linked to China’s government.
Chinese money has allegedly flowed to Democrats previously, including to President Bill Clinton’s 1996 re-election effort, which led to guilty pleas by Democratic fundraisers for election-law violations and other crimes.
Soon after the 2016 election, officials from China’s consulate in Los Angeles approached a pro-Trump organizer named David Tian Wang, said people who worked with him. A native of China with a U.S. green card, Mr. Wang had founded a group called Chinese Americans for Trump and had long associations with people and groups in California supported by China’s government, according to Chinese official websites and state media.
The Chinese consulate asked for Mr. Wang’s help in lobbying on China issues during the Trump administration, said Lance Chen, a former member of Mr. Wang’s political group. Mr. Chen said Mr. Wang tried to recruit him for the lobbying effort but he declined to help.
Mr. Wang was soon listed as chief executive of a newly registered government-relations firm in California, Wang & Ma Government Relations LLC, state business records show. He also gave $150,000 to the Trump Victory fundraising committee, according to Federal Election Commission disclosures.
He became a frequent presence in Republican circles. In one case, Mr. Wang was quoted in Chinese-language media in the U.S. as saying he used access to the Trump campaign to push a view that U.S. military deployments in the contested South China Sea were a waste of money.
Lobbyists for foreign governments are required to register with the Justice Department. Mr. Wang’s name doesn’t appear in the department’s foreign-agents database.
Mr. Wang didn’t answer most specific questions from the Journal but said in a text message: “I have NO ties to the Chinese government and do not take orders from anyone.” He added that he loved China and the U.S. and believed in the Republican Party’s platform.
In May 2017, Mr. Wang attended a Republican National Committee invitation-only leadership meeting in San Diego as a guest of Mr. Steel, the California committeeman, people familiar with the matter said. The gathering was an early chance for Republican leaders to plan the path forward for the party after Mr. Trump’s inauguration.
Accompanying Mr. Wang to the meeting as Mr. Steel’s guests were three men linked to China’s government. The first was Zhao Gang, whom Chinese official websites identify as a researcher for China’s Ministry of Science and Technology focused on national security, tech diplomacy and other issues. Mr. Zhao’s work has connected him with the senior echelons of China’s Communist Party, including a close associate of President Xi Jinping, say people who have met Mr. Zhao.
Another was Tang Ben, a China-born U.S. citizen who served as an executive-committee member at the China Strategic Culture Promotion Association, an opaque group that state media have said advises China’s leaders on security issues. Its secretary-general, retired Maj. Gen. Luo Yuan, is well-known to U.S. officials for his hawkish posture toward the U.S.
The third was Li Su, a government-connected businessman who has worked closely with a well-known former associate of China’s vice president.
The presence of Messrs. Zhao and Li at the GOP leadership event was unusual because federal election rules don’t permit foreign nationals to play any role in decision making at U.S. political committees.
Mr. Zhao said that his participation was out of “academic interest” and that China’s government provided no funding for it. Mr. Li also said he was there in a personal capacity.
The three men had appeared at events together in China before. In September 2016, Messrs. Zhao, Tang and Li participated in a closed-door meeting billed as a U.S.-China security dialogue. They were part of a Chinese delegation that included a hard-line military strategist and a leader of a research center controlled by China’s military, according to an event program. An older man wearing a Mao suit led the Chinese side, who participants were told was a personal adviser to President Xi.
U.S. participants included Michael Breen, then-CEO of the center-left Truman National Security Project, and a former Defense Intelligence Agency officer named Welton Chang. They said that throughout the three-hour meeting, Chinese participants voiced hope an election win by Mr. Trump might lead to U.S. retrenchment in the Asia-Pacific region.
Both American participants said they worried the event was designed to let Chinese intelligence get to know them. Mr. Chang said he reported the encounter to U.S. intelligence.
The RNC said the men who attended the Republican Party meeting in San Diego didn’t have any meaningful interaction with GOP leaders there. However, it said, it has barred them from future RNC events.
The committee also said it now has tightened its policy on guests at such meetings, effectively excluding foreign nationals, and it has cut ties with Mr. Wang, the founder of Chinese Americans for Trump.
Mr. Steel said he doesn’t “collect money from, nor have received any funds from” Messrs. Zhao, Tang, Li or Wang. Mr. Steel didn’t answer a question about why they were there as his guests.
The Federal Election Commission declined to comment on the men’s attendance at the Republican meeting, citing “potential for this matter to come before the Commission in an enforcement capacity.”
Following the San Diego meeting, Messrs. Zhao, Tang and Li briefed a group of Chinese political figures in China, including retired Gen. Luo, on their access to top Republicans, according to a video of the event. Mr. Li said Mr. Trump’s election could prove a win for China, according to the video.
In June 2017, Trump Victory received a combined $300,000 from Mr. Tang and his wife. The donations allowed Mr. Tang to attend a fundraiser at Washington’s Trump International Hotel, where he led Chinese guests to meet the president. The contributions by the Tangs, who FEC records show hadn’t previously given to Mr. Trump, were two of the biggest donations Trump Victory received in 2017.
Mr. Tang described the visit in a Chinese newspaper commentary as grass-roots diplomacy for China. Interacting with the president “can help find a breakthrough in freeing up the U.S.-China technology trade,” he wrote.
On a Chinese social-media account, he posted photos of himself in the White House. “If the Chinese people wish to overtake the U.S., they must study the U.S.,” Mr. Tang wrote.
Reached on a Chinese cellphone number, Mr. Tang hung up when told the caller was a reporter. Earlier, his wife said in a brief interview that her husband spent most of his time in China and that she wasn’t familiar with any political donations.
Accompanying Mr. Tang at the 2017 fundraiser, the RNC confirmed, was Mr. Zhao from the Chinese Ministry of Science and Technology, plus the chairman of a state-backed Chinese producer of military communications and satellite equipment, Huaxun Fangzhou Co.
The executive, Wu Guangsheng, told Mr. Trump that Chinese technology companies were eager to invest in the U.S., according to an account on the website of Huaxun’s parent company.
It said that shortly before his Washington visit, Mr. Wu attended a meeting in Beijing with the then-head of the United Front Work Department, a Communist Party agency that seeks to shape global politics in China’s favor.
Mr. Wu’s company said he wasn’t aware the event was a fundraiser when invited. It said he sought to open doors to pursue U.S. business.
(Aruna Viswanatha, Caitlin Ostroff and Lisa Schwartz contributed to this article).
Write to Brian Spegele at brian.spegele@wsj.com

---------------------------------------------------------------------------------
China-backed Hackers Target Biden Campaign in Early Sign of 2020 Election Interference
By Ping Zhang
June 15, 2020 09:52 PM


WASHINGTON - Google announced earlier this month that Chinese-backed hackers were observed targeting former Vice President Joe Biden's campaign staff.  
The internet giant said that hackers did not appear to compromise the campaign’s security, but the surveillance was a reminder of Russia’s interference in the 2016 election.  
Analysts say China’s primary motive for breaking into a campaign is to collect intelligence such as Biden’s proposals for U.S. policy on China, although hackers could later try to use stolen intelligence to interfere in the campaign itself.  
APT31  
Shane Huntley, director of Google’s Threat Analysis Group twittered on June 4 that the company has discovered a “China APT group targeting Biden campaign staff with phishing,” but there was "no sign of compromise.”   
Recently TAG saw China APT group targeting Biden campaign staff & Iran APT targeting Trump campaign staff with phishing. No sign of compromise. We sent users our govt attack warning and we referred to fed law enforcement. https://security.googleblog.com/2018/08/a-reminder-about-
The group Google discovered is called APT31. APT is an acronym for “advanced persistent threat” usually from a group that has the backing of, and direction from, an established nation state. 
According to ZDNet, a tech trade publication, APT31 “also known as Zirconium, is a Chinese state-sponsored hacking group that has been active since at least early 2016, and has historically targeted foreign companies to steal intellectual property, however, it has also targeted diplomatic entities in the past.” 
“This group, APT31 that we've tracked for awhile, [is] a group that we've seen involved in what we believe is strategic intelligence collection for things of interest to the Chinese government,” said Luke McNamara, a principal analyst with cybersecurity firm FireEye Intelligence.   
Biden’s campaign issued a statement that it has “known from the beginning that the campaign would be subject to such attacks” and the campaign will ensure that its assets are secure.  
An official at the U.S. government’s Cybersecurity and Infrastructure Security Agency told VOA they have shared the information with congressional campaigns and state and local election officials to better prepare them for attacks.  
“Google’s announcement shows that secure, resilient elections are much bigger than state and local, or even federal government efforts. The private sector has a key role, as does the American voter,” the official said in an email response. 
Spying or interfering?  
This is not the first time that Chinese hackers have been accused of targeting a U.S. presidential campaign team.  
During the 2008 presidential election campaign, a group of hackers believed to be supported by the Chinese government was accused of hacking into the campaign teams of Democratic presidential candidate Barack Obama and his Republican rival John McCain, obtaining email correspondence and internal documents that included the candidates’ positions on China. 
James Lewis, director of the Technology Policy Program at the Center for Strategic and International Studies (CSIS), said that by breaking into a campaign, a hacker could learn valuable information such as the candidate’s strategies and personal network of friends and colleagues.  
“In fact, I know the Biden campaign is writing position papers on how to deal with China. Getting access to that would be invaluable for Beijing. And that's the primary motive,” he told VOA.  
“Will they go beyond that and actually try and interfere in the campaign the way the Russians have?” Lewis said. “I don't know. But collect intelligence. Yes. Interfere in the campaign. Maybe.” 
Cybersecurity experts say whether ACT31 is intelligence gathering or engaging in political interference depends on how the hackers use the stolen information.  
U.S. intelligence agencies found that during the 2016 presidential election cycle, Russians successfully hacked into the email box of the campaign manager for Democratic contender Hillary Clinton, using a “phishing” strategy. The hackers then went ahead and exposed tens of thousands of stolen emails via WikiLeaks. 
Many political observers believe those emails undermined Clinton’s campaign, contributing to her loss in the 2016 election.  
Information operations  
Apart from hacking, foreign forces also use social media to spread misinformation that can mislead people or exacerbate political divisions among voters. This is referred to as “information operations” in the intelligence community.  
Chinese officials are increasingly taking advantage of social media platforms that are banned in China, such as Twitter and Facebook, to conduct information operations overseas.  
Michael Daniel, the president and CEO of Cyber Threat Alliance, an independent group of cyber security advisers, told VOA Mandarin he expects China to use information operations to promote policies and politicians that would seem more friendly to China.  
“That's very different than trying to disrupt the electoral process and have us wonder who actually won a particular race,” he told VOA Mandarin.  
FireEye’s McNamara agreed. He added that China has been building its capability of employing information operations, and whether it will use it to interfere the U.S. election is one of the things to look for in the future.  
Yet CSIS’s Lewis offered a more concerning perspective. He said that in the past few years, China has taken a much more overtly political campaign in Australia, Taiwan, Canada and some Southeast Asian countries.   
“China is using all the tools it has to interfere with politics there. And I think they're experimenting with a good way to do this in the U.S.,” he said. “I think the Chinese have decided they need to get into this game of political interference.” 
China has been repeatedly accused of attempting to influence the American elections. A Senate investigation in 1998 revealed that the Chinese government had illegally donated to the Democratic Party in the 1996 presidential election.  
The U.S. National Intelligence Agency reported China tried to spread misinformation in the 2018 midterm elections.  
Chinese officials have repeatedly denied that Beijing any intention of interfering with the internal affairs of other countries, and in April, Chinese Foreign Ministry Spokesman Geng Shuang told reporters during a daily briefing, “The U.S. presidential election is an internal affair, we have no interest in interfering in it.” 
Lin Yang contributed to this report.