Friday, June 22, 2012

Ta On

Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người
tạ ơn đời, ta ơn ai đã đưa em về chốn này
tôi xây mãi cuộc vui.
Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người
tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi
còn thấy những ngày ngồi mơ ước cùng người.

Ôi mênh mông tháng ngày tháng vắng em
Tình tựa lá bỗng vàng bỗng xanh
Em ra đi như thoáng gió thầm
để lại đây thành phố không hồn
Qua con sông nhớ người đă xa
thành phố vẫn nắng vàng, vẫn mưa
Cây sang Thu lá úa rơi mù
Chuyện ngày xưa heo hút trong mơ

Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người
tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi
còn những ngày quên kiếp sống lẻ loi.
Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người
tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi
tình sáng ngời như sao xuống từ trời

Chuyện vui NKT







Theo Tin Lành ra trại sớm.
Lúc còn ở trong Đảo Wake mong có ngày đến đất liền, Đến Camp Pendleton, California bây giờ đã mấy tháng trôi qua, anh em vẫn chưa có người Bảo Trợ (Sponsor) vì đa số độc thân và Cựu Quân Nhân nên cơ quan Thiện Nguyện rất khó kiếm Sponsor, một hôm mấy anh em bàn tính, thôi bây giờ mình lên Processing Center ( Trung Tâm Điều Hành ) thay đổi tôn giáo trong hồ sơ qua Tin Lành để xuất trại cho nhanh vì những cơ quan thiện nguyện do hội Tin Lành Quản Trị rất đông.
Tuần lễ sau những tín đồ và Mục Sư tại các nhà thờ khu vực Camp Pendleton như Oceanside và San Onofre vào thăm và mỗi đêm họ đưa tôi đi làm Thông  Dịch Viên Truyền Đạo tại các Trại Tỵ Nạn trong Camp Pendleton, kết quả: sau khi anh em ra trại hết  tôi vẫn còn kẹt lại trong trại làm cái nghể Thông Dịch Viên bất đắc dĩ không lương này .






Gia Đình Nha Kỹ Thuật
Sau mấy tháng trôi sông lạc chợ năm chìm bảy nổi cuối cùng về tại thành phố San Leandro, CA  với 2 người bạn Minh và Ngọc, Minh nhỏ tuổi còn Ngọc cũng cở cùng tuổi tôi, có thể lớn hơn 1 hay 2 tuổi, nhưng vì nhỏ người nên thấy cùng tuổi và mày tao thoãi mái, 3 đứa được nhà thờ Tin Lành gần Hayward, CA  bảo trợ và mướn 1 căn apartment một phòng ngủ cho 3 đứa, mỗi thứ Tư nhà thờ cử người xuống xem xét đời sống chúng tôi ăn ở thế nào ? hai ông bà già Mỹ trắng tình nguyện cho việc này, căn apartment không bàn ghế, phòng ngủ chỉ có cái nệm dưới đất việc đầu tiên là ông bà vào mở xem thức ăn trong tủ lạnh có đầy đủ không , khi mở tủ lạnh chúng tôi nghe ông bà già thốt lên cùng một lúc “ Oh ! My God !!! no food in the Fridge  , It’s only Beers” hai ông bà về báo cáo cho nhà thờ !
Chúng tôi ghi danh đi học anh văn vào mỗi đêm, tại một nhà thờ có đầy đủ phòng ốc như một ngôi trường nhỏ trong thành phố, lúc bấy giờ ít người Việt Nam lắm đi cả ngày chẳng gặp một ai, lâu lâu gặp được một người là mừng lắm nhận đồng hương ngay , trong trường ban đêm có 3 lớp Beginners, Intermediate và Advance , mỗi lớp chỉ năm bảy học trò riêng lớp Advance chỉ có 3 anh em chúng tôi, sau khi học vài đêm và điều tra biết chàng thầy giáo anh văn này lãnh mỗi đêm được và chục đồng, chúng tôi đề nghị mình mua beer và học Anh văn trên xe, như thăm thắng cảnh trong vùng Bay Area và San Francisco đàm thoại với đề tài Du Lịch, chàng thầy trẻ không có chọn lựa phải mua Beers và chở chúng tôi trên xe Volkswagen củ rích, nếu chúng tôi không đi học thầy sẽ không có lương, tính qua tính lại tiền mua beers và chi phi cho xăng nhớt, thầy còm cũng còn một ít, ban đầu 1 Six Pack Budweiser sau 2 Six Packs, rồi 3 Six Packs, càng về khuya Anh văn chúng tôi càng điêu luyện và You Know ào ào, mỗi lần bí tiếng anh lại nhét chử You know vào, có lần chàng ta bực quá bèn thốt lên “ I don’t know”  một tháng sau Anh Văn chúng tôi đã trở thành Advance của Advanve và thầy trẻ không còn tài chánh để mua beer nữa, sau này không đi học anh văn chúng tôi ngồi nhà mỗi đêm mua Wine Spanada $1.99/  1 gallons đêm nào cũng say lúy túy, một hôm chúng tôi ngồi tâm sự và hỏi gốc gác gia đình của mổi đứa mới biết Ngọc là Anh của Nguyễn Văn Ẩn, và Minh là em của Ẩn.
Nguyễn Văn Ẩn Ghe cây / Biệt Hải và Đoàn 11, Đ75 SCT , hồi lúc ở Kho 18 Ẩn về Đoàn 72 và đứt giây




The Guy born in Cincinnati
Anh em trong group đi về Oakland có Châu Rè 71, Trung Vịt Bầu, Tựu 11, Trung và Châu nhà đèn cùng ở Đoàn 11, Huệ râu về với cô em gái Rebecca mà anh em gặp trong đám tang, tôi đi về Santa Cruz với Bảo trợ mới đi học tại Santa Cruz University , Minh cưới vợ còn Ngọc không biết ở đâu ?, sau này Tôi, Châu nhà đèn đoàn 11 và Trung về Los Angeles đi làm tại Bel-Air Country Club, một thời gian sau về Vannuys với Thiếu Tá Lê Khôi trước ở Đoàn 11 làm Điện Tử, ở Vannuys một thời gian và về Canoga Park đi làm cho hảng Litton về sau về vùng Southbay Torrance làm cho Northrop Aircraft được 15 năm hảng đóng cửa. Tôi chuyễn sang hảng chế tạo Laser cho kỹ nghệ, hảng có đại diện nhiều quốc gia trên thế giới và các Tiểu Bang Hoa Kỳ
Những người Sales Manager đa số là da trắng, blond hairs, blue eyes để gỏ cửa bán hàng cho những công nghiệp lớn như GM, Ford, Chevolet, và những hảng chế máy bay lớn nhất của Hoa Kỳ như Boeing, Lockheed, Douglas, luôn cả những cơ quan Quân Sự chế tạo vũ khí nguyên tử  vùng Virginia , họ mua Laser để đo độ chính xác của máy móc chế tạo nguyên tử. Thời gian trước rất ít người Á châu như bây giờ. Có nhiều nơi tôi gặp những con mắt của những kẻ kỳ thị màu da, nhưng không để ý họ cho mấy vì không mấy rảnh, một hôm tôi và người Representative của hảng đang check out Hotel tại thành phố Cincinnati thuộc Tiểu Bang Ohio, bổng một người da trắng trạc tuổi tiến đến trước mặt tôi và hỏi cộc lốc “ Where’re  you from ?” một cách mất lịch sự, thường thì họ hỏi nhỏ nhẹ What’s your nationality ? – Phản xạ tự nhiên tôi bèn trả lời :
I am here, I was born here in Cincinnati and my mom took me to Vietnam so long,  I forgot my F… English , is that O.K. with you ?
Người bạn tôi củng là người đại diện hảng tại Tiểu Bang Ohio cười ồ một cách khoái trá, cứ mỗi lần điện thoại ông ta đều gọi tên bằng the Guy Born In Cincinnati , cách đây không lâu tôi nhận được message từ Tony ở Facebook , he asked me How is the guy born from Cincinnati doing these day ?

Wednesday, June 20, 2012

Thằng Cu Tí Đồ Vong Bản / Jean Le Vietnamien



Tôi, công dân của cường quốc Hoa Kỳ
Vừa sống sót qua một thời dâu bể
Tôi nhuộm tóc cho đời thêm tươi trẻ
Đổi tên mình cho dễ đọc, dễ nghe

Thưa, tôi chính là thằng Cu Tí ốm teo
Một dạo mót khoai trên vùng Kinh Tế Mới
Đêm Sông Bé căn nhà tranh tăm tối
Bữa ăn chiều không đủ cháo thay cơm

Tôi quên rồi, tôi là kẻ vong ơn
Sẽ gởi nắm xương tàn nơi đất khách
Trong giấc ngủ mơ về Bahamas , Las Vegas
Mơ con tôi một ngày sẽ vào Harvard, Stanford

Tôi nghiêm chỉnh chào cờ trước mỗi trận football
Nhưng ghét những lễ thượng kỳ quốc gia, quốc kháng
Mặc ai chết, ai vào tù ra khám
Gánh sơn hà đâu phải để tôi lo?

Tôi thích nói về chuyện stocks, mutual funds
Hơn là chuyện cháo rau khoai sắn
Đời là thế, có khi mưa khi nắng
Tôi trả lời về quá khứ đau thương

Tôi thích khoe mình mới được lên lương
Giấu đi những món nợ đời tôi chưa trả hết
Tôi nợ cha đôi mắt trừng khi chết
Nợ mẹ già dòng máu chảy trong tim

Tôi quên rồi, tôi có vạn thằng em
Đang lây lất trên vỉa hè, góc phố
Sẵn sàng giết nhau vì chén cơm manh áo
Và học đường là những tối đi hoang

Tôi quên rồi, tôi có vạn đứa con
Trôi giạt giữa quê hương mùa bão lửa
Là tôi đấy những ngày xưa thiếu sữa
Trong tay gầy của mẹ buổi sơ sinh

Tôi quên rồi, tôi có vạn người anh
Trong ngục tối, trên rừng sâu núi thẳm
Người đi khuất vào hư vô quên lãng
Không mộ bia và không cả họ tên

Tôi quên rồi, những người chị thân yêu
Đang lạc lõng nơi nào trên đất Thái
Đêm chị ngủ có mơ về quê ngoại
Bên hàng dừa, bên ruộng lúa nương dâu

Tôi một mình trong tháng sáu mưa ngâu
Nghe ai gọi từ bên kia biển rộng:
Thằng Cu Tí, mầy là thằng phản bội
Tôi giật mình và chợt nhớ ra tôi


Trần Trung Đạo




Jean Le Vietnamien


Xưa nay, tôi chưa từng quen một người da đen gốc Phi Châu nào hết. Và chỉ có vài khái niệm thô sơ về vùng Phi Châu da đen như là ở đó nóng lắm, đất đai còn nhiều nơi hoang vu, dân chúng thì da đen thùi lùi, tối ngày vỗ trống, rồi nhảy tưng tưng.v.v.... Vì vậy, tôi hơi ...ngán. Nhưng cuối cùng rồi tôi cũng quyết định, qua xứ da đen để làm việc, danh dự hơn là ở lại Pháp để tháng tháng vác mặt Việt Nam đi xin trợ cấp đầu nọ, đầu kia...
Nơi tôi làm việc là Borotou. Tôi hơi dàidòng ở đây để thấy tôi đi "làm lại cuộc đời" ở một nơi hoang vu hẻo lánh mà cảnh trí thì chẳng có gì hấp dẫn hết! Thêm vào đó, tôi là người Á Đông duy nhất làm việc chung với Tây trắng (chỉ có năm người) và Tây đen (đông vô số kể). Ở đây, thiên hạ gọi tôi là "le chinois" - thằng Tàu - Suốt ngày, suốt tháng tôi chỉ nói có tiếng Pháp. Cho nên, lâu lâu thèm quá, tôi soi gương rồi ...nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt, trông giống như thằng khùng! Chưa bao giờ tôi thấy tôi cô đơn bằng những lúc tôi đối diện tôi trong gương như vậy.
Một hôm, sau hơn tám tháng "ở rừng", tôi được gọi về Abidjan để họp (đây là lần đầu tiên tôi được về thủ đô). Anh tài xế đen đưa tôi ra Touba. Chúng tôi đến phi trường lối một giờ trưa.
Sau khi phụ tôi gởi hành lý, anh tài xế nói:
- Tôi ra ngủ trưa ở trong xe. Chừng Patron (ông chủ) đi được rồi tôi mới về.

Ở xứ da đen, họ dùng từ "Patron" để gọi ông chủ, ông xếp, người có địa vị, có tiền, được họ nể nang.v.v.... Nghe quen rồi, chẳng có gì chói lỗ tai hết!
Tôi nói:
- Về đi! Đâu cần phải đợi!

"Mỗi buổi hoàng hôn tôi vẫn đứng đây để nhìn từng chiếc phi cơ cất …cánh rồi khuất lần sau khói trắng sư..ơng……ch …iều.
Tôi nhớ Quê Hương và mong đợi ngày…dzìa." Đúng rồi! Không phải tôi đang mơ, mà rõ ràng có ai đang ca vọng cổ ngoài kia. Tôi nhìn ra hướng đó, thấy xa xa dưới lùm cây dại có một người da đen nằm võng. Và chỉ có người đó thôi. Lạ quá!
Người da đen đâu có nằm võng. Phong tục của họ là nằm một loại ghế dài bằng gỗ cong cong. Ngay như loại ghế bố thường thấy nằm dưới mấy cây dù to ở bãi biển ...họ cũng dùng nữa. Tò mò, tôi bước ra, đi về hướng đó để xem là ai vừa ca vọng cổ lại vừa nằm võng đong đưa. Thì ra là một anh đen còn trẻ, còn cái võng là cái võng nhà binh của quân đội Việt Nam Cộng Hoa hồi xưa. Tôi nói bằng tiếng Pháp:

"Bonjour!

Anh ngừng ca, ngồi dậy, nhìn tôi mỉm cười, rồi cũng nói "Bonjour". Tôi hỏi, vẫn bằng tiếng Pháp:

- Anh hát cái gì vậy?
Hắn đứng lên, vừa bước về phia tôi vừa trả lời bằng tiếng Pháp:
- Một bài ca của Việt Nam. Còn ông? Có phải ông là le chinois làm việc cho hãng đường ở Borotou không?
Tôi trả lời, vẫn bằng tiếng Pháp:
- Đúng và sai! Đúng tôi làm việc ở Borotou. Còn sai là vì tôi không phải là người Tàu. Tôi là người Việt Nam.

Nghe vậy, hắn trợn mắt có vẻ vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ, rồi bật ra bằng tiếng Việt, giọng đặc sệt miền Nam, chẳng có một chút lơ lớ:
- Mèn đéc ơi! ...Bác là người Việt Nam hả ?
Rồi hắn vỗ lên ngực:
- Con …con cũng là người Việt Nam nè !
Thiếu chút nữa là tôi bật cười. Nhưng tôi kìm lại kịp, khi tôi nhìn gương mặt rạng rỡ vì sung sướng của hắn. Rồi tôi bỗng nghe một xúc động dâng lên cổ. Thân đã lưu vong, lại "trôi sông lạc chợ" đến cái xứ "khỉ ho cò gáy" may mắn gặp được một người biết nói tiếng Việt Nam và biết nhận mình là người Việt Nam, dù là một người da đen, sao thấy quý vô cùng. Hình ảnh của quê hương như đang ngời lên trước mắt tôi...
Tôi bước tới bắt tay hắn. Hắn bắt tay tôi bằng cả hai bàn tay, vừa lắc vừa nói huyên thuyên:
- Trời ơi!... Con mừng quá! Mừng quá! Trời ơi!... Bác biết không? Bao nhiêu năm nay con thèm gặp người Việt để nói chuyện cho đã. Bây giờ gặp bác, thiệt... con mừng "hết lớn" bác à !
Rồi hắn kéo tôi lại võng:

- Bác nằm đi! Nằm đi!
Hắn lại đống gạch "bờ-lóc" gần đấy lấy hai ba viên kê bên cạnh võng rồi ngồi lên đó, miệng vẫn không ngừng nói:

- Con nghe thiên hạ nói ở Borotou có một người Tàu. Con đâu dè là bác. Nếu biết vậy con đã phóng Honđa vô trỏng kiếm bác rồi! Đâu đợi tới bây giờ...
Hắn móc gói thuốc, rồi mời tôi:
- Mời bác hút với con một điếu.
Hắn đưa gói thuốc về phia tôi, mời bằng hai tay. Một cử chỉ mà từ lâu tôi không còn nhìn thấy. Một cử chỉ nói lên sự kính trọng người trưởng thượng. Tôi thấy ở đó một "cái gì" rất Việt Nam. Tôi rút điếu thuốc để lên môi. Hắn chẹt quẹt máy, đưa ngọn lửa lên đầu điếu thuốc, một tay che che như trời đang có gió. Tôi bập thuốc rồi ngạc nhiên nhìn xuống cái quẹt máy. Hắn nhăn răng cười:
- Bộ bác nhìn ra nó rồi hả?
Tôi vừa nhả khói thuốc vừa gật đầu. Đó là loại quẹt máy Việt Nam, nho nhỏ dẹp lép, đầu có nét cong cong. Muốn quẹt phải lấy hẳn cái nắp ra chớ nó không dính vào thân ống quẹt bằng một bản lề nhỏ như những quẹt máy ngoại quốc. Hắn cầm ống quẹt, vừa lật qua lật lại vừa nhìn một cách trìu mến:
- Của ông ngoại con cho đó! Ông cho hồi ổng còn sống Rồi hắn cười:

- Hồi đó ông gọi con bằng "thằng Lọ Nồi". Ngừng một chút rồi tiếp:
- Vậy mà ổng thương con lắm à bác! Hắn đốt điếu thuốc, hít một hơi dài rồi nhả khói ra từ từ. Nhìn cách nhả khói của hắn tôi biết hắn đang sống lại bằng nhiều kỷ niệm... Tôi nói:
- Vậy. là cháu lai Việt Nam à ?
- Dạ. Má con quê ở Nha Trang.
- Rồi má cháu bây giờ ở đâu?
Giọng của hắn như nghẹn lại:
- Má con chết rồi. Chết ở Nha Trang hồi chiến tranh năm 1975.
- Còn ba của cháu?
- Ổng hiện ở Paris. Tụi con nhờ có dân Tây nên sau 1975 được hồi hương. Con đi quân dịch cho Pháp xong rồi, về đây ở với bà nội. Con sanh ra và lớn lên ở Sai Gòn, về đây, buồn thúi ruột thúi gan luôn! Tôi nhìn hắn một lúc, cố tìm ra một nét Việt nam trên con người hắn. Thật tình, hắn không có nét gì lai hết. Hắn lớn con, nước da không đến nổi đen thùi lùi như phần đông dân chúng ở xứ này, nhưng vẫn không có được cái màu cà phê lợt lợt để thấy có chút gì khác khác. Tóc xoắn sát da đầu, mắt lồi với đôi môi dầy...
Tôi chợt nói, nói một cách máy móc:
- Thấy cháu chẳng có lai chút nào hết!
Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nghiêm trang:
- Có chớ bác. Con có lai chớ bác.
Hắn xoè hai tay đưa ra phía trước, lật qua lật lại :
- Bên nội của con nằm ở bên ngoài đây nè.
Rồi hắn để một tay lên ngực, vỗ nhè nhẹ về phía trái tim:
- Còn bên ngoại nó nằm ở bên trong. Ở đây, ở đây nè bác.
Bỗng giọng hắn nghẹn lại:

- Con lai Việt Nam thiệt mà bác! Ngoài thì đen thui, còn bên trong thì vàng khè bác ơi ! Trong khoảnh khắc, tôi xúc động đến quên mất màu da đen của hắn, mà chỉ thấy trước mặt một thanh niên Việt Nam, Việt Nam từ xương tủy tới lời lẽ nói năng. Tôi vỗ nhẹ lên vai hắn mấy cái, gật đầu nói:
- Ờ.... Bác thấy. Bây giờ thì bác thấy...
Hắn mỉm cười:
- Ở đây người ta nói con không giống ai hết, bởi vì con hành động cư xử nói năng không giống họ. Bà nội con cũng nói như vậy nữa! Còn con thì mỗi lần con nhìn trong gương, con vẫn nhận ra con là người Việt Nam. Bác coi có khổ không?
Rồi nó nhìn tôi, một chút trìu mến dâng lên trong ánh mắt:
- Bây giờ con gặp bác rồi, con thấy không còn cô đơn nữa. Gặp một người giống mình, ở cái xó xa xôi hẻo lánh này, thiệt là Trời còn thương con quá!
Tôi im lặng nghe hắn nói, nhìn hắn nói mà có cảm tưởng như hắn đang nói cho cả hai: cho hắn và cho tôi. Bởi vì cả hai cùng một tâm trạng... Hắn vẫn nói, như hắn thèm nói từ lâu:
- Nhớ Sai Gòn quá nên con hay ca vọng cổ cho đỡ buồn. Hồi nãy bác lại đây là lúc con đang ca bài "Đường về quê ngoại" đó bác.
- Bác không biết ca, nhưng bác cũng rất thích nghe vọng cổ.
Giọng nói hắn bỗng như hăng lên:
- Vọng cổ là cái chất của miền Nam mà bác. Nó không có lai Âu lai Á gì hết. Nó có cái hồn Việt Nam cũng như cá kho tộ, tô canh chua. Bác thấy không? Bởi vậy, không có gì nhắc cho con nhớ Việt Nam bằng bài ca vọng cổ hết.
- Bác cũng vậy.
Tôi nghe mà thầm phục sự hiểu biết của hắn. và tôi thấy rất vui mừng có một người như vậy để chuyện trò từ đây về sau....
Có tiếng máy bay đang đánh một vòng trên trời. Chúng tôi cùng đứng lên, hắn nói:
- Nó tới rồi đó.. Con phải sửa soạn xe trắc-tơ và rờ-moọc để lấy hành lý. Con làm việc cho hãng Air Afrique. Rồi hắn nắm tay tôi lắc mạnh:
- Thôi, bác đi mạnh giỏi. Con tên là Jean. Ở đây ai cũng biết "Jean le Vietnamien" hết. Chừng dìa lại đây bác ghé con chơi, nghen. Bỗng, hắn ôm chầm lấy tôi siết nhẹ rồi giữ như vậy không biết bao nhiêu lâu. Tôi nghe giọng hắn lạc đi:
- Ghé con nghe bác... Nhớ nghen Bác...
Tôi không còn nói được gì hết. Chỉ vừa gật đầu vừa vỗ vỗ vào lưng hắn như vỗ lưng một người con... Khi hắn buông tôi ra, tôi thấy hai má của hắn ướt nước mắt. Tôi vội quay đi, lầm lũi bước nhanh nhanh về nhà ga mà nghĩ thương cho "thằng Jean le Vietnamien".. Hồi nãy nó ôm tôi, có lẽ nó đã tưởng tượng như là nó đang ôm lại được một góc trời quê mẹ... ...Trên máy bay, tôi miên man nghĩ đến "thằng Jean" rồi tự hứa sẽ gặp lại nó thường. Để cho nó bớt cô đơn. Và cũng để cho tôi bớt cô đơn nữa! * * * Bây giờ, viết lại chuyện Jean mà tôi tự hỏi: "Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam? Có được bao nhiêu người còn mang trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nguyên trong đó? "

Thăm Hải Đen Gia Kiệm / PMM Thực hiện / Hùynh Ngọc Thương


Tuesday, June 19, 2012

Thiếu Tá Trần Văn Lâm

 Thiếu Tá Trần Văn Lâm Nguyên CHP Đoàn Công Tác 72 đứng đầu bên trái
Thiếu Tá Trần Kim Khánh SCT, NT, Trung Tá Nguyễn Văn Vinh BCH/NKT, Thiếu Tá Trần Văn Lâm 72, Bác Sỉ Nguyễn Văn Hưng NKT, LH, Trung Úy Hoàng Như Bá, LH, Thiếu Tá Lê Minh CD2

Monday, June 18, 2012

Picture Of The Year Nha Kỹ Thuật and Video Đám Cưới con anh Nguyễn Đức Nhữ

Lê Hoàng 11, Phạm Sơn Liêm 75, Trần Minh Ngà 72, Trần Quyết Thắng Đ1, Lương Văn Lập 72, Nguyễn Văn Ẩn 75, Nguyễn Văn Hữu SLL, Đoàn Mạnh Đ2, Lê Văn Hạnh 72, Nguyễn Minh Trung SLL, Lê Tinh Anh 75, Đinh Hồng Liên Đ2, Nguyễn Văn Trung SLL, Võ Hòa SLL, SCT, Nguyễn Dẫn Đ1, Nguyễn Văn Đấu Đ1 / Photographer Phạm Hòa 72 / Đám Cưới con anh Nguyễn Đức Nhữ Đ75
Không có mặt trong hình Hồ Tịnh SLL, Ngô Đình Mãnh Đ75, Nguyễn Quốc Anh Tuấn 11, Lê Xuân Nháy 11, Phạm Sĩ Khanh 68, Nguyễn Văn Thuận 11, Nguyễn Đức Nhữ 75, MS Nguyễn Văn Báu Đ3, Đòan Khánh CĐ1 ( thời tiết San Jose 104 Degree)

Picture Of The Year NKT

Nguyễn Văn Ẩn BH, 75, 72 và Trần Minh Ngà 72
Hình Lưu 5Niệm
Phạm Sơn Liêm 75 và Nguyễn Đình Tùng 75

Đinh Hồng Liên Cd2, Nguyễn Văn Ẩn Đoàn 11,75, Nguyễn Đình Phùng 75, Thiếu Úy Nguyễn Văn Đấu CD1, Thiếu Úy Võ Hòa CD3, D71, D75, Xuân Nháy 11, Đoàn Mạnh D2, Lương Văn Lập 72, Nguyễn Văn Hữu SLL, Lê Văn Hạnh 72, 
Hàng ngồi Nguyễn Văn Thuận 11, Trần Minh Ngà 72, Phạm Sơn Liêm 75, Lê Hoàng 11, Lê Tinh Anh 75

Thiếu Tá Nguyễn Văn Lô TĐT/TĐ11 Nhảy Dù ký lưu niệm
Ngổi kế Đoàn Mạnh , Ngô Đình Mảnh em cố Trung Tá Ngô Đình Lưu
Anh Hồ Tịnh Tampa Florida kỳ lưu niệm 
Trần Minh Ngà, Đoàn Mạnh, Nguyễn Văn Ẩn, Lê Văn Hạnh, Nguyễn Quốc Anh Tuấn 11
Anh Nguyễn Văn Bình 11 ký lưu niệm
Anh Chị Mục Sư Nguyễn Văn Báu CĐ3
Phu Nhân Nha Kỹ Thuật 
Liêm và Xuân Nháy
Phạm Hòa và Lê Văn Hạnh 72
Bà Quả Phụ Đào Đăng Đại Đoàn 11 ký lưu niệm 
Anh Nguyễn Dẫn Đoàn 1 ký lưu niệm
Lần đầu tiên Xuân Nháy uống rượu ( 40 năm ) 

Xuân Nháy rót rượu  Phạm Sơn Liêm Witness
Cụng Ly Nha Kỹ Thuật 

Thursday, June 7, 2012

Happy Birthday Công Thành




Cung Chúc Tân Hôn



Nhân dịp lễ Thành Hôn của con trai anh Nguyễn Đức Nhữ cháu Nguyễn Phú Shawn kết duyên cùng Phạm Nhi Thư Tiffany vào ngày 16 tháng 6 năm 2012 tại San Jose
Chúng tôi sẻ thực hiện 1 poster chúc mừng và sẻ có chử ký của anh em NKT tham dự đám cưới
riêng anh em ở xa không về tham dự được có thể e-mail và chúng tôi sẻ ghi tên qúy anh & gia đình vào poster
(trước đây anh Hùynh Ngọc Thương có đề nghị TH/NKT tặng quà hoặc Plaque, nhưng chưa thông qua của BCH/THNKT và ý kiến chung của anh em).
Poster này tôi sẻ Hand Carry đến đám cưới và trao cho gia đình.

Thân mến
PH/NKT

P/S Anh em có thể liên lạc vói anh Nhữ qua Diễn Đàn NKT hoặc Đ/T trực tiếp



Monday, June 4, 2012

Thành Kính Phân Ưu cùng Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại và Gia Đình Tang Quyến



Inline image 1
Về Hồ Văn Kỳ-Tường:
Hồ văn Kỳ-Tường sinh ngày 24 tháng 6, 1938, con của thứ ba cũa ông Hồ văn Kỳ-Trân và bà Liểu Cẩm-Hồng trong gia đình mười một anh chị em.

Tốt nghiệp Trường Sư Phạm Saigon, thầy Tường theo nghề giáo của cha trong một thời gian và bị gọi nhập ngũ nên thụ huấn và tốt nghiệp khóa 13 Thủ Đức. Vừa lúc đó Hải Quân trải qua một chương trình chuyển giao cấp tốc quân cụ từ Hải Quân Hoa Kỳ nên một số sĩ quan tốt nghiệp từ Trường Thủ Đức được thuyên chuyển sang Hải Quân.  Thiếu úy Tường tuần tự giữ các chức vụ Duyên đoàn phó Duyên đoàn 25 đóng tại đảo Bình Ba, phía Nam Nha Trang, thăng cấp trung úy và được chỉ định làm sĩ quan tùy viên cho Tư Lịnh Hải Quân, Đề Đốc Trần văn Chơn. Sau khi thăng cấp đại úy, được thụ huấn tại trường Quân Cảnh Vũng Tàu và được bổ nhiệm làm Đại Đội Trưởng Đại Đội 201 Quân Cảnh Hải Quân. Chức vụ kế tiếp là Giang Đoàn Trưởng Giang Đoàn 58 Tuần Thám tại Vùng 4 Sông Ngòi  Vào Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, Bộ Tư Lịnh Hải Quân tăng cường một số đơn vị HQ cho Vùng 1 Duyên Hải trong dó có Giang Đoàn 58 Tuần Thám. Đại Úy Tường tham dự cũng như chỉ huy nhiều cuộc hành quân Liên Quân ở Tiểu Khu Quảng Nam và giang đoàn của Đại Úy Tường bị phục kích trên sông Thu Bồn. Đại Úy Tường đang nói radio cho các chiến đỉnh trực thuộc bị một quả B 40 của đích trúng ngay đài chỉ huy và Đại Úy Tường rớt xuống sông bị thương và sau đó được chiến đỉnh khác vớt và trực thăng tản thương đưa vè Quân Y VIện Duy Tân Đà Nẵng. Lành vết thương, Đại Úy Tường được gởi đi thụ huấn Khóa 3 Đặc Biệt Sĩ Quan HQ tại Nha Trang và vinh thăng Thiếu Tá. Mãn khóa học Thiếu Tá Tường được bổ nhậm làm hạm phó tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ 5). Vào lúc tình hình sôi bỏng tại Quân Khu 1, chiến hạm Trần Bình Trọng được tăng phái cho Vùng 1 Duyên Hải và là soái hạm của Bộ Tư Lệnh Vùng 1 Duyên Hải. Thiếu Tá Tường là sỉ quan đích thân trao mật điện của Tổng Thống VNCH Nguyển văn Thiệu cho Trung Tướng Ngô Quang Trưởng ngày Đà Nẵng thất thủ, 29 tháng 3, 1975.
Sau năm 1975, ông Tường định cư tại California làm việc cho hãng điện tử Measurex ở San Jose và đến năm 62 tuổi ông về hưu và dọn nhà về Tustin sống an nhàn với vợ đến ngày ông qua đời, 29 tháng 5, 2012.
Hồ văn Kỳ-Tường là một người con rất có hiếu với cha mẹ, rất yêu thương anh chị em, vui vẻ, trung thành với bạn bè và là một người chồng gương mẩu trên mọi  phương diện.
Vĩnh Biệt và An Giấc Ngàn Thu!

Sunday, May 13, 2012

Phân Ưu và Cáo phó Philipphe Phạm Đức Tín







Dear Chú :
Con là Thắng con ba Tín ở Đà Nẵng . Con xin gửi Chú bản cáo phó của ba như sau.
Philipphe Phạm Đức Tín sinh ngày 16-5-1951 .
Nguyên quán Ngũ Phúc , Cẩm Xuyên , Hà Tĩnh.
Trú quán 25 Bùi Xuân Phái, Đà Nẵng .
Được Chúa gọi về lúc 01h00 ngày 14-5-2012.
Hưởng thọ 62 tuổi.
nghi thức tẩm liệm lúc 17h45 ngày 14-5-2012.
Thánh lễ an táng vào lúc 05h00 ngày 17-5-2012.
Tại Thánh Đường Giáo Xứ Thanh Đức .
Nơi an nghĩ cuối cùng tại Sơn Gà thành phố Đà Nẵng.
Con nhờ Chú forward Mail này cho các Bác các Chú giúp con.
Con cảm ơn Chú nhiều.